Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 11, 2017

NHẬT KÝ CÔ DÂU TRẺ - KHI LẤY CHÀNG

Hình ảnh
Chương 1 - Cưới Chương 2 - Kiếp làm dâu Chương 3 - Con đường tình yêu Chương 4 - Sôcôla - vừa đắng - vừa ngọt Chương 5 - Mình là gái có chồng! Chương 6 - Mẹ chồng Chương 7 - Cái tết đầu tiên của mèo con Chương 8 - Đám cưới người bạn thân Chương 9 - Qua rồi mộng mơ Chương 10 - Những bài hát chưa bao giờ thuộc Chương 11 - Tiền Chương 12 - Bị tịt Chương 13 Chương 14 - Mẹ Chương 15 Chương 16 - Xuống đáy biển sẽ mò thấy ngọc trai Chương 17 - Cái tên Chương 18 - Lòng ghen tị Chương 19 - Em dâu Chương 20 - Bao giờ đẻ Chương 21 - Nhập cuộc Chương 22 Chương 23 - Liên hiệp phụ nữ...đi đẻ! Chương 24 - Mình có một em bé! Chương 25 Chương 26 - Hạnh phúc ơi! Chương 27 - Phát súng đầu tiên Chương 28 - Ma cũ Chương 29 - Nhuộm lại màu cho chàng Chương 30 Chương 31 - Bạn và ngày xửa ngày xưa Chương 32 Chương 33 Chương 34 - Ngày hôm nay

CHƯƠNG 31 - CHƯƠNG CUỐI

CHƯƠNG 31 - BẠN VÀ NGÀY XỬA NGÀY XƯA Mình có một cô bạn rất xinh, chỉ mỗi tội là đen, hơn mình một tuổi nhưng vui tươi và mạnh mẽ hơn mình gấp vạn lần. Cuộc sống với nó là muôn vàn bông hoa cắm chung một lọ. Yêu đời! Học xong cấp III, mình cắm cúi để mối tình đầu sang bên cạnh nhằm trèo cho qua cánh cổng trường đại học. Những mong người yêu tự hào về mình. Ôi, cái cổng vừa cao vừa chông gai. Ngày 30 tết, chàng trai quan trọng ấy bỏ mình không nói lý do. Để mặc mình một năm trời cứ tối đi ngủ là quay lưng vào tường khóc. Hai năm sau, cô bạn mới kể cho mình: "Anh ấy tâm sự vì mày thông minh quá nên anh ấy bỏ. Ngu lắm Hiền ạ, mọi thứ đều ổn cả rồi, giá như ngu ngu đi một tí thì tốt biết mấy. Đàn ông họ không thích tìm người giỏi hơn họ đâu". Mình cười, lúc ấy mọi thứ đã êm được lâu rồi, chẳng cười thì gì. Nụ cười ngơ ngẩn. Thế rồi nó cũng yêu. Yêu một anh tận Phùng, to, cao, đẹp trai và ... cũng đen như nó. Nó mừng rỡ đón nhận tình yêu chỉ trong có hai tháng kể từ ngày m...

CHƯƠNG 26 - CHƯƠNG 30

CHƯƠNG 26 - HẠNH PHÚC ƠI! Ngày xưa, thượng đế tạo ra Adam không phải để dạy anh ta biết hy sinh một phần xương sườn của mình cho người đàn bà mà anh ta yêu. Sự thật, thượng đế tạo ra Adam để có thêm người ngồi vòng tròn chơi cho đủ bộ mà thôi. Lúc ấy, ngoài thượng đế ra, còn có rắn trông coi trái cấm, có quỷ sa tăng, nên thiếu mất một chân. Cuộc vui mất hay. Rồi thượng đế tạo ra Adam cũng là để ngồi bốc phét chuyện nước Mỹ ai ra tranh cử, để sưu tập những sự vô tâm, để ra oai với muôn vàn cây cối, để làm vỡ những cái bong bóng màu hồng vốn đã dễ vỡ, và để người đàn bà mà anh ta yêu biết khóc nữa. Chàng sinh ra hình như cũng không ngoại lệ. Chính xác là đằng khác. Không biết từ bao giờ, chàng chỉ biết mình là số một mà không nghĩ đến điều gì xa hơn. Tết năm nay những khó khăn về chuyện tiền bạc dường như đã biết lùi vào trong góc bếp. Chi tiêu thoải mái và những thứ sắm được cũng làm cho hai vợ chồng nhìn cái tết thoải mái hơn. Nhưng... Sao cuộc sống lúc nào cũng có chữ nhưng th...